Hương đến giúp việc nhà cho người cô đã hai tháng nay. Một hôm vào chiều tối, Hương vui chân tản bộ dọc theo con đường nhựa ra ngã ba, hai bên đường nhà nào cũng tỏa ra ánh sáng của đèn neon, đèn màu rực rỡ những màu sắc ấy đã thu hút bước chân của Hương đi mãi theo dòng người qua lại nhộn nhịp chỉ còn 1km nữa là đến ngả ba, bỗng từ phía sau một chiếc xe honda pha đèn sáng rực vào người, Hương vội vàng bước sát vào lề. Chiếc xe từ từ đứng lại tắt đèn pha chỉ còn lại đèn đỏ phía sau, Hương vẩn thản nhiên đềm bước trrên lề đường tiếng máy xe nổ to dần chạy rề rề theo Hương:
Duyên, 38 tuổi vẫn cón nét duyên dáng mặn mà dám một mình đi tha phương vào xứ bưởi này để làm ăn. đến nơi, Duyên biết mình không thể nào xin vào làm tiếp viên ở các quán bia được nữa, nhưng đã đến đây thì cứ hãy ở đây rồi sẽ tính sau. 
Tay xách, vai mang, dắt hai đứa con thơ về nhà mẹ ruột mà trong lòng Dung chứa đựng một nỗi buồn rũ rượi. Dung bước đi nặng nề như lê từng bước một...
Bà Quyên có cửa hàng bán tạp hóa, cuộc sống khá ổn định. Một hôm, có người chị họ đến thăm bà Quyên và lưu lại chơi vài ngày. Sau đó, bà Quyên cùng người chị họ về quê để tìm đến một người "quý nhơn" xin giúp đỡ trong việc làm ăn, theo l ời người chị họ luôn tán tụng, ngợi khen.
Ở đời, người ta thường hay tin vào những việc không nguyên nhân, căn cứ. Tuy nhiên, họ vẫn là người có đầy đủ trí tuệ sáng suốt, thế mà họ vẫn cứ tin vào những việc mà có thể là chính bản thân họ cũng có nghi ngờ: “Thế mà họ vẫn cứ tin”. Đó là căn bệnh “mê tín”, tuy có biết , nhưng họ vẫn chưa sửa được.
No comments:
Post a Comment