Từ ngày có một “bông hồng” xuất
hiện vào mỗi đêm từ lúc 19giờ, quán cà phê bà Ba bỗng trở nên nhộ nhịp
khách ra vào. Cô gái 20 tuổi này là Phượng-người công nhân ở trọ nhà bà
Sáng trong xóm.
Phượng xin phụ bán cà phê và dọn dẹp mỗi tối, sau
khi đi làm ở xí nghiệp về. Phượng chỉ nhờ bà Ba nuôi cho bữa cơm chiều
để có dư tiền gởi về gia đình, chứ không lấy tiền công.
với cử
chỉ đằm thắm, nói năng lễ độ, vui vẻ nên Phượng rất được nhiều người quý
mến. Thậm chí có người “đăng ký” ngồi uống cà phê dài giờ để được nói
chuyện với Phượng. Bà Ba cũng rất hài lòng, vì quán của bà bán rất đắc
khách. Nhiều chàng trai đem lòng si mê, mời Phượng đi chơi. Cô đều từ
chối với lý do là “không dám thức quá khuya để dưỡng sức mai đi làm
sớm”. Thấy Phượng chững chạc, chăm chỉ trong việc làm ăn, cho nên các
cậu “trồng cây si” không dám mời nữa. Họ tự động rút lui tìm “mối” khác.
Thế
nhưng cứ tầm 21giờ thì có ông khách tuổi ngoài 50 đến uống cà phê
khuya. Ông ta là người hàng xóm, lại rất giàu có nên Phượng nể nang hơn.
Kể cả bà Ba chủ quán cũng phải nể trọng. Hơn một tháng qua, mỗi lần
Phượng tính tiền cà phê, đôi khi ông Hy lại đưa tờ giấy bạc năm chục
ngàn đồng. Phượng nói “không có tiền thối”. Ông Hy cười tự tin bảo
Phượng “cứ cất giùm ông, rồi uống cà phê trừ dần cũng được”. Đến nay,
Phượng đã giử giùm ông Hy đúng 10 tờ 50.000đ, mà không thấy ông Hy hỏi
lấy lại(!). Phượng có hỏi thì ông Hy trả lời: “Khi nào cần thì tôi hỏi!
Cô có xài thì xài đi không sao”! Phượng lấy làm lạ không hỏi nữa, nhưng
cũng ngầm tìm hiểu vấn đề này.
Một hôm, ông Hy đến uống cà phê như thường lệ. Ông chỉ thấy có bà Ba chủ quán mà không thấy Phượng đâu, ông Hy hỏi:
-Ủa, cô Phượng bữa nay đi đâu rồi chị Ba?
-À, hồi chiều cổ đi làm về, nói với tôi là nhức đầu nên không phụ được đêm nay!
-Vậy à?
Ông
Hy uống vội vã ly cà phê rồi ra xe Dream đi ngay. Ông Hy đến phòng trọ ở
nhà bà Sang để gặp Phượng. Đến nơi, ông Hy vào thăm Phượng, và đưa
thuốc nhức đầu mà ông mua trên đường đi đến đây. Phượng tỏ vẻ mệt mỏi,
Ông Hy nói:
-Để chú đưa cháu đi bác sĩ nghe?
-Dạ, khuya rồi không dám phiền chú đâu!
-Không, bác sĩ này tôi quen, phòng mạch ở nhà mà!
Ông Hy năn nỉ mãi, Phượng đành chiều ông, xách giỏ ra xe.
Khám
bệnh, tiêm thuốc xong. Ông Hy chở Phượng ra về. Đi được một quảng, bất
ngờ Phượng than mệt và vòng hai cánh tay để trên lưng ông Hy, nói:
-Cháu mệt quá chú ơi!
Ông
Hy không nói lời nào, mà chỉ thấy hơi nóng đang “sưởi” ấm trên lưng
mình(!) Và ông cho xe chạy thẳng, thay vì quẹo sang trái về phòng trọ
của Phượng…***
“Trâu già lại gặp cỏ non”, ông Hy “gặm lấy -gặm
để” tự do trên “bãi cỏ non” mượt mà. Đến 2giờ sáng, ông Hy thiếp đi
trong cơn mệt mỏi, “no say”.
Khi tỉnh giấc, ông Hy nhìn đồng hồ
đã 7giờ sáng. Ông quay sang không thấy Phượng đâu. Tiền bạc mất sạch.
Ông Hy dến gặp nhân viên khách sạn thì được họ cho biết: “Con gái của
ông đã thanh toán tiền phòng rồi”. Ông Hy tiu nghỉu ra về. Ông đến nhà
bà Sang để hỏi thì bà Sang trả lời:
-Tôi cũng không biết cô
Phượng làm ở công ty nào. Chỉ biết là chiều tối cổ về ngủ ở đây thôi.
Còn tiền phòng thì tôi lấy trước rồi.
Ông Hy buồn bã ra về mà
không dám nói với ai việc này. Ông cứ trông chờ, hy vọng Phượng trở lại.
Nhưng bóng “chim Phượng…bay” xa mịt mù bằng chiếc xe Dream II mới toanh
của ông./-
No comments:
Post a Comment