Hồi ấy, nhà ba mẹ tôi, ở cách quốc lộ 15 hơn 100m. Vì vậy mà tôi xin gọi nó là "đưồng nhà tôi".
Cách nay gần 50 năm, khi tôi còn nhỏ, mỗi ngày, vào lúc 4h sáng, tôi thức giấc thì đã nghe tiếng "lọc cọc-cóc cách" của đoàn xe bò đi từ ngã ba Vườn Mít đi ra các khu rừng ở Suối chùa, Trảng dài, Tân phong...Đoàn xe bò nối nhau dài khoảng 200m, ở dưới lườn của mỗi xe đều có treo cây đèn dầu(đèn bão). Trên xe thường có hai người, họ nằm ngủ thêm hay ngồi nói chuyện làm ăn. Họ không cần cầm cương(dây mũi) , mà bò vẫn đi ngay hàng thẳng lối, không lạng lách, leo lề vô trạt tự .
Sau đó, là tiếng "lách cách" giòn giã của những chiếc xe ngựa từ Tam hiệp, Tân mai, Núi đất...chở bạn hàng vào chợ Biên hòa, và ngực lại. Sau khi cho tiền chúng tôi ăn quà sáng, Mẹ tôi quảy gánh ra đường, chờ xe ngựa, vào chợ Biên hòa lấy cá.
Khi trời sáng tỏ, trên đường xuất hiện lưa thưa vài chú công nhân đi bộ đến ngã ba Máy cưa để vào hảng cưa BIF. Thỉnh thoảng có vài chiếc xe máy loại Vet-pa, go-ben...nổ máy "bong bong" xì khói đen, chạy vào thành phố.
Rồi đến các chị nữ sinh trường học Ngô Quyền, Trần Thượng Xuyên...Một số ít người có tiền thì đi bằng Pê-lô-sô-lết màu đen có đầu máy trên bánh xe trước, còn đa số thì đi xe đạp, đi bộ. Cho nên sáng nào cũng vậy, tôi thường thấy cảnh đi lại trên "đường nhà tôi" một cách êm đềm, đầy ấn tượng. Hầu như suốt khoảng thời thơ ấu, tôi không thấy một cảnh tai nạn giao thông nào nghiêm trọng nào trên "đường nhà tôi" và tôi cũng không biết hình dáng chú cảnh sát giao thông ra sao?
Bây giờ, tôi vẫn thỉnh thoảng đi lại trên "đường nhà tôi" thuở ấy, nhưng tôi không còn hy vọng thấy cảnh xe bò, xe ngựa và các loại phương tiện giao thông chậm chạp như xưa nữa. Bởi vì khoa học ngày càng phát triễn, lương xe này càng khá nhiều, khiến mặt đường trở nên chật hẹp, mặc dù đã được mở rộng./=-
PHÙNG KIM THỌ

No comments:
Post a Comment