Ngâm thơ Quê tôi mỗi lúc chiều về Có mùi trấu cháy chiều quê thơm nồng Gió chiều thoảng nhẹ từ sông Phất phơ tàu chuối mát lòng ai ai.
Vọng cổ Câu 1: Một mái nhà tranh xung quanh vườn chuối chiều quê tôi còn biết bao hương sắc khoe… mình.
Đống
trấu vừa un khói bay nhẹ la đà (+). Gió đông về thổi lay tàu lá, tiếng
xạc xào như khúc nhạc mừng trăng (+). Sáo ai đưa cao vút tận cung hằng,
làm rung động đánh rơi sao vừa mọc (+). những thân rơm tựa lưng vào một
cọc, là những thân vàng đã cho nhiều hạt chín(+).
Câu 2: Dù có xa quê lên kinh thành đô thị, tôi vẫn nhớ chiều quê với bao hương vị thơ nồng (+). Và những đêm trăng với tiếng lục huyền cầm (+). Văng
vẳng xa đưa những lời ca vọng cổ, của các thôn nữ trai làng đang hòa
điệu dưới trăng (+). Ôi! ngọt ngào thay những câu ca lãng mạn, hòa lẫn
tiếng đàn réo rắt đưa duyên (+). Trăng đêm soi nhẹ bên thềm, Làng quê yên ả một niềm dịu êm (+).
Trăng thu dạ khúc Ánh…trăng…soi trên khắp ngàn..cây đó đây Ánh trăng soi vàng Trên khắp nẻo đàng Làng quê chan chứa…ánh trăng soi Hỡi anh trai làng xa quê có nhớ…chăng. Nhớ vầng trăng thu… Nhớ bao hương nồng… Nhớ bao thôn nữ trai làng hòa ca dưới trăng.
Vọng cổ Câu 5: Hỡi những người trai cất bước phiêu du theo cuộc sống kim…tiền.
Rảo bước phong lưu trên khắp mọi miền (+). Mỗi bước phong trần tha hương thành bại, có nhớ quê mình vói những đêm trăng (+). Có
nhớ những tiếng hát tiếng đàn, và nhớ những lời ca vọng cổ (+). Có nhớ
bác nông phu bao mồ hôi đổ, để cho ta có những bát cơm đầy (+).
Câu 6: Chiều quê tôi chỉ có những cảnh bình thường là sắc, hương, trăng (+). Chỉ
có đống un bằng trấu vàng cho thơm nồng khắp cả làng quê (+). Chiều quê
tôi không khoe nhiều hương vị, như chốn kinh thành với bao chuyện xa
hoa (+). Chiều quê tôi ru bao nỗi nhọc nhằn say ngủ vào giấc dịu êm
trong ánh trăng vàng (+). Chiều quê thanh thảng an nhàn Xua bao lao khổ nhọc nhằn tháng năm (+). Dù ai tìm mảnh công hầu Nhớ về quê mẹ ngắm vầng trăng quê (+)./-
No comments:
Post a Comment