
Một chữ cũng thi, hai chữ cũng thi.
Anh Dốt nghe vậy nên đi học lóm dược 1 chữ gì đó rồi cũng đi thi.
Khi anh Dốt đi đến thị trấn, thì có cô gái đón lai hỏi chuyện:
-Anh đi thi hả? Nếu anh đáp được câu này thì em làm vợ anh liền!
-Câu gì? Cô đố đi!:
-“Bát đao phân mễ phấn…”:
-Tôi bận đi thi, đương còn xa lắm, Khi về tôi sẽ trả lời câu này.
Anh Dốt đến trường thi thì trời trưa, nên quan giám khảo đố đại 1câu,
nếu anh Dốt đáp trúng thì cho đậu luôn:
-“Thiên lý trọng kim chung…”.
Anh Dốt lấy câu đố của gái ra đáp liền:
-“Bát đao phân mễ phấn…”.
Thế là anh Dốt được làm quan huyện. Khi về đến thị trấn, anh Dốt gọi cô gái ra, trả lời:
-Cô ơi câu đố của cô là câu vỡ lòng, ai mà không biết. Nghe nè!: “thiên lý trọng kim chung..” (câu đố của quan giám khảo).
Vậy là cô gái phải làm ..bà huyện ngon lành.
đến ngày cúng đình, Làng đến tân quan huyện để xin 2 câu đối về treo lên cúng thần lấy hên. Nhưng mỗi lần Làng đến là quan huyện đi ngủ. Quan ngủ thì không ai dám gọi. thấy vậy, bà huyện trộm lệnh viết đại 2 câu đối cho Làng về cúng. Khi ba huyện viết vừa xong, thì quan huyện bước ra, chỉ vào mặt bà huyện mà chửi rằng:
-Vợ mà dám lướt quyến chồng. Ta thề từ nay nếu ta xem vào việc giấy tờ cho ta đui 2 con mắt đi!! Có Lang làm chứng đó!
Từ đó anh Dốt làm quan suốt đời mà không phải làm gì. Đúng theo câu:”chồng khôn vợ được mang hài. vợ khôn chồng được những ngày nên quan”.
Đúng là hay…không bằng…hên!
PHÙNG KIM THỌ
No comments:
Post a Comment